Love Telling ducduct nhắn với moi nguoi: i love 4rumminhtuancn nhắn với 4rum: Chào cả nhà, đang test tính năng nè

+ Reply to Thread
Results 1 to 1 of 1

Thread:
Bi hài taxi đêm

  1. #1
    minhtuancn's Avatar
    minhtuancn is offline Ông chủ VietKeyNet
    Join Date
    Aug 2006
    Posts
    718
    Rep Power
    10

    Bi hài taxi đêm


    "Cô ả" có cái yết hầu to tướng hờ hững đặt bàn tay thô sần trên vai anh lái xe, trèo từ ghế sau lên trước, nhoài người tì bộ ngực giả vào anh. Anh vội vàng táp xe vào lề đường, đẩy "cô ả" xuống "chạy mất dép".
    Hài...
    Một lần, anh T. (trong bài viết này, tên các nhân vật chúng tôi đã cố tình thay đổi theo yêu cầu của khổ chủ vì nhiều lý do tế nhị cũng như không muốn để người thân phải lo lắng thêm về nghề nghiệp của họ) vừa trả khách trước cổng Bệnh viện Việt - Pháp bỗng nhận tín hiệu từ tổng đài yêu cầu đến trước cổng Công viên Thống Nhất đón khách.

    Khách là một cô gái còn rất trẻ, chỉ chừng 16-17 tuổi, nhìn qua anh T. đã thấy ngán ngẩm bởi với kinh nghiệm đi đêm của mình, anh biết ngay đấy là một "cô chiêu" dạt nhà.

    Nhưng nghĩ cũng tội, hơn 12h đêm rồi, để cô ta ở đây một mình thì không nỡ. Nghĩ vậy, anh dừng xe cho cô gái lên. Hỏi đi đâu, cô nàng hất hàm. Xe đi lên phố Huế, tiếp tục qua Hàng Bài, Đinh Tiên Hoàng, vòng qua Lê Thái Tổ, rẽ trái Hàng Khay, rồi lại quẹo trái Đinh Tiên Hoàng... Anh T. bắt đầu khó chịu với tuyến đường vòng tròn này, đến vòng thứ 3, anh không chịu nổi mới hỏi: "Thế cô định bắt tôi chở đi đâu?", tức thì cô gái cũng cáu kỉnh không kém: "Tôi trả tiền cơ mà, tôi thích đi đâu đấy là việc của tôi". Đến nước này thì cũng đành chịu.

    Hóa ra, trước đó cô nàng và thằng bồ mới nứt mắt rủ nhau vào công viên tâm sự. Chả hiểu tâm sự kiểu gì mà ngồi chưa nóng chỗ, cô nàng tức tối bỏ về. Cứ tưởng "thằng chó kia" nó chạy theo giữ lại, ai ngờ nó cứ để cho đi thẳng đường cái quan. Mò ra đến cổng, chả lẽ lại đi bộ, bắt xe ôm thì ngại, sợ người ta nghĩ mình là cave, loanh quanh một lúc mới quyết định gọi taxi. Càng nghĩ càng tức, đã thế cô ả phải dạo quanh Bờ Hồ cho "thằng kia" nó biết mặt. Đó là lý do tại sao anh T. bất đắc dĩ phải lượn đến 3 vòng Bờ Hồ giữa đêm hôm khuya khoắt


    Trường hợp của anh T. kể trên tuy hơi khó chịu một chút nhưng còn sung sướng gấp 100 lần trường hợp một đồng nghiệp của anh. Một lần, anh này đón một cô gái trước cửa Nhà hát Lớn. Tưởng vớ được vị khách đi xem vũ kịch về sớm, anh hồ hởi hỏi cô về đâu. Cô này bận nghe điện thoại nên không trả lời. Được một đoạn, anh nhắc lại câu hỏi thì nhận được cái cười bẽn lẽn kèm theo giọng khàn khàn ỡm ờ: "Về đâu cũng được".

    Anh giật mình nhìn qua gương chiếu hậu và suýt mất lái khi nhận ra cái "yết hầu" của "cô gái" to quá khổ. Định thần lại, anh "ngắm" kỹ gương mặt "cô gái". Hình như, cái bờ vai cũng hơi quá khổ. Và trần đời, chưa bao giờ anh nhìn thấy một đôi tay con gái nào thô và ráp hơn thế. Anh suýt chết ngất khi đôi tay ấy bám hờ hững trên vai và véo anh một cái đau điếng.

    "Ả" trèo từ băng ghế sau lên trước nhoay nhoáy, mảng váy mỏng để lộ một đoạn đùi còn... thô hơn tay. Và, "ả" cứ nhoài người tì sát bộ ngực giả vào người anh, mặc anh lái xe mồ hôi đang vã ra như tắm. Anh vội vàng táp xe vào lề đường, đẩy "cô ả" xuống “chạy mất dép”, để mặc "ả" giậm chân lạch bạch, gào lên tru tréo: "Đồ dã man!".

    Một lần khác, cũng anh này còn bị một ả cave “dẫn đi bát phố” rồi tuyên bố "không có tiền", "tùy anh muốn làm gì thì làm". Hệt như cảnh "người ngựa ngựa người", nào anh còn hơi sức đâu mà vui thú với ả. Đánh ả thì không đánh được, mà chửi thì cái mặt kia nó cứ trơ trơ ra, chắc mỗi ngày cũng ghé vào Công an phường ít nhất một lần, có đưa ả lên phường chắc không giải quyết được gì. Đành tặc lưỡi, đổ tại cho "tai nạn nghề nghiệp" và tự an ủi mình, thế là còn may chán so với các đồng nghiệp từng mất mạng vì bọn cướp

    Nghề lái taxi đêm thường xuyên phải tiếp xúc với một số thành phần bất hảo, trong đó chiếm một phần là dân vũ trường, cave, dân "cứu net". Cách đây chừng 1 năm, khi các động lắc tại Hà Nội bị đánh tơi bời, dân taxi đêm khi đó mỗi khi đi làm thường thủ theo người bông y tế hoặc nút nhựa bịt lỗ tai, bởi còn phải phục vụ bất đắc dĩ đám "dân bay".

    Có khi chúng đề nghị chở lòng vòng trong thành phố, ra ngoại thành hoặc đi tuốt sang các tỉnh lân cận rồi lại vòng về ngay trong đêm. Vớ phải đám này, một là được rất nhiều tiền, nếu gặp phải những cậu ấm cô chiêu có mỗi việc tiêu bớt tiền của bố **, hai là công cốc, vì khi chúng lên xe vẫn đang phê, vẫy đại taxi cho đỡ phí thuốc, đến khi tỉnh dậy, chả thằng nào trong hội còn một cắc, nên nước ấy chỉ còn cách... bùng.

    Lái xe vớ phải đành ngậm đắng nuốt cay, rắn với chúng là gặp họa như chơi. Dân chơi đêm hiếm có thằng nào không mang theo "hàng", động một tí là xách "hàng" ra "khoe" ngay lập tức. Vì thế, châm ngôn của cánh taxi là "thà mất tiền còn hơn... mất mạng

    Anh T. có lần còn gặp phải "ông" khách đang phê hàng trắng, lên xe rồi "ông" trình bày hoàn cảnh đến là mệt, rồi còn mời vào nhà... chơi. Rút kinh nghiệm các đồng nghiệp từng bị giết cướp với thủ đoạn này, anh T. kiên quyết không vào và nhận được câu trách móc rất thật lòng: "Bác không vào làm em buồn lắm, chẳng lẽ đến bác còn không muốn làm bạn với em ư...". Trách thế chứ trách nữa cũng đành chịu, 36 chước, chọn giải pháp an toàn là hơn
    Một buổi tối đón khách ở Nhật Tân, anh M. chở mấy ông khách khi đó đã "đi nghiêng nói ngọng" vì trước đó đã xơi đẫy bụng rượu thịt chó. Họ chỉ kịp trèo lên xe và nói với anh tài: "Cho về tòa soạn trên phố Lý Thường Kiệt" rồi lăn ra... ngủ. Anh lái xe cứ nhằm phố Lý Thường Kiệt mà tới nhưng đến đầu phố rồi, anh quay lại hỏi địa chỉ cụ thể thì mấy ông khách đã đều đều kéo gỗ, cả phố này có đến hơn chục tòa soạn, biết tòa soạn nào là "nhà" của mấy bác đây. Anh lái xe chẳng biết làm cách nào, may quá điện thoại trong túi quần của một ông khách đổ chuông, anh đánh liều "nghe hộ"

    Hóa ra là bà vợ của ông này thấy khuya rồi mà chồng mình vẫn chưa về mới điện thoại "hỏi thăm"... Sau đêm ấy, anh tài tha hồ rửa xe vì sau khi "tạm biệt", có vị đã kịp "cho chó ăn chè" đầy trên ghế. Ấy vậy mà khi đẩy được ông khách cuối cùng xuống xe, hỏi ông về đâu, ông ta vẫn lắc đầu nhe răng cười: "Không biết"

    Và... bi

    Đang đậu xe chờ khách ở ngã tư Nguyễn Văn Cừ - Nguyễn Sơn, thuộc quận Long Biên (Hà Nội), anh M., một lái xe taxi, chợt giật thót mình khi bị Phạm Thanh Tùng - đối tượng nghiện hút nặng giật cửa lao vào đẩy xuống đường, giằng lấy tay lái rồi phóng xe chạy thục mạng, để mặc anh M. trợn tròn mắt, ú ớ kêu không thành tiếng

    Sau này, vị khách không mời đó cho biết, anh ta nghiện nặng nên nhiều khi không làm chủ được hành vi, hôm ấy anh ta không có ý định cướp xe mà chỉ có ý "mượn tạm" một lúc để chở vợ con đi chơi bên nội thành sau đó sẽ hoàn trả cho khổ chủ. Trường hợp của anh M. theo đánh giá của cánh taxi là còn quá may vì dù sao, "kẻ cướp" cũng chỉ "đùa" một tí mà không sờ đến tài sản, tính mạng vẫn được bảo toàn là tốt lắm rồi.

    Một trường hợp tương tự là anh B., anh được hai thanh niên thuê chở từ chợ Long Biên lên Khoang Xanh (Ba Vì - Hà Tây), khi đến Thạch Thất, chúng đẩy anh xuống đường và cướp xe taxi Daewoo. Đến 23h, chúng nhắn cho một người bạn của anh B. qua máy di động của anh là "đến Kho K80, phường Cống Vị - Hà Nội mà nhận xe". Khi người nhà của anh B. tới "điểm hẹn" thì y như rằng, chiếc xe quen thuộc của gia đình đã lù lù ở đó từ lúc nào. Chỉ có điều, anh B. lúc ấy vẫn thất thểu cuốc bộ, trong lòng tan nát vì nghĩ rằng, chiếc xe của mình chẳng chóng thì chày cũng bị bọn cướp tháo tung bán cho chợ giời
    Kiểu hành động như phim gangster của các đối tượng trong hai vụ trên khiến cánh tài xế một phen đứng tim. Còn kiểu cướp sau đây lại đặc biệt hơn, rơi vào trường hợp của anh K. Anh được một đối tượng thuê chở từ Hà Nội về Hải Phòng, nhưng mới đến Hải Dương thì hắn đã "đuổi" anh xuống với lời hứa "chỉ mượn đi công việc một lúc". Sau đó, hắn nhắn cho cô nhân viên tổng đài rằng, xuống cây xăng X. mà nhận xe. Một lúc sau, hắn lại thông báo, khoảng 1 tiếng nữa hắn sẽ trả xe ở Gia Lâm. Cuối cùng thì tên cướp đã "đúng hẹn.

    Hiếm có tên cướp taxi nào hành động "lịch sự" được như tên cướp này. Tuy rằng, kiểu hành động của hắn thường thấy trong các phim gangster của Mỹ nhưng dù sao cũng còn khá "dễ chịu" vì chẳng qua đó chỉ là một phút muốn làm "anh hùng", hoặc có thể chỉ thực hiện theo lời thách đố của bạn bè mà thôi.

    Những trường hợp như của anh M., anh B., anh K. kể trên là còn may chán so với các đồng nghiệp như anh L., bị một tên cướp dùng dao đâm thấu tim tại ngã ba Kim Liên - Lương Định Của vào lúc nửa đêm, hay như anh Đ. (lái xe Công ty taxi Hà Nội) bị một đối tượng chém 2 nhát uy hiếp cướp tiền khi đưa chúng từ SVĐ Mỹ Đình về trước cổng trường Lương Yên (phường Bạch Đằng, quận Hai Bà Trưng.

    Đau lòng hơn là trường hợp của anh C., tài xế taxi hãng Hoa Phượng, bị một nhóm cướp gồm 4 tên thuê chở về Thái Bình. Đến cầu Bo, chúng bảo anh dừng lại để đi vệ sinh rồi thừa cơ giết chết anh, sau đó vòng về Hải Dương và ném xác anh xuống mương nước tại xã Quang Trung, huyện Tứ KỳAnh T. nói đùa, anh em taxi chẳng vào chiến trường ngày nào thế mà cũng nhiều người trở thành "thương binh", nhẹ thì bị đóng vài "dấu" (bị chém), nặng thì đi "buôn chuối" luôn. Nhưng khổ nhất là những trường hợp như anh D., bị 1 tên cướp giết hụt nên hoảng loạn, bây giờ mỗi ngày có 15 phút "chập mạch", nói cười vô ý thức, ai thấy cũng phải đau lòng.

    View more random threads same category:

    Last edited by minhtuancn; 10-09-2006 at 05:04 PM.
    - Yahoo minhtuancn

+ Reply to Thread

Tags for this Thread

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 81 82 83 84 85 86